Đấy là lúc có những niềm vui nho nhỏ: mùi lạnh và mốc của gió đông bắc (vào cuối tháng Năm), cảm giác xúc động trước một bài hát(à, hóa ra vẫn còn có thể) và khoảng thời gian hiếm hoi được ở trong một căn phòng rộng chỉ có một mình. Những lúc ấy, thấy mình được an ủi lắm, cứ như là tan ngay vào không khí được vì an bình quá, vì nhẹ nhõm quá.
Nay đang đọc dở A brief history of humankind của Yuval Harari, có chỗ gật gù, có chỗ phải nhíu mày nhưng tóm lại là để làm một con người tử tế thì nên đọc cuốn này thật. Dù sao giờ mình đã có thể chính thức đổ lỗi cho lịch sử tiến hóa đã để lại nỗi lo âu về một tương lai bất định hằn sâu trong tiềm thức con người.
Vừa đọc lại Hồ Dzếnh và đã nhớ ra tại sao mình thích lối viết của ông. Chân trời cũ làm mình thấy lại không khí trong Tuổi thơ im lặng: những nỗi buồn và tiếc thương cho người thân vì một cuộc đời cơ cực và hi sinh, từng câu chuyện đều là của riêng ông nhưng lại khiến mình thấy đồng cảm hết sức. Có một câu trong Con ngựa trắng của ba tôi mà mình rất thích, "tôi biết ba tôi quá chậm", nghe sao buồn và thương quá. Giống hệt như khi mình bất ngờ nhận ra chữ viết tay của bố rất đẹp hay những dự định đặt tên của mẹ và thấy thật may là không bị quá chậm như ông.
À, vẫn đang loay hoay định viết về Manchester by the sea hoặc Ghost in the shell. Motoko có nói đó, "We weep for the blood of a bird, but not for the blood of a fish. Blessed are those with a voice. If the dolls could speak, no doubt they'd scream, "I didn't want to become human." Thật, ông chú Yuval bi quan là có lí cả.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét